Thầy giáo cứu vớt những trẻ mồ côi trên miền cao

Thảo luận trong 'Dịch vụ Đào tạo' bắt đầu bởi thainguyen, 6/11/16.

  1. thainguyen

    thainguyen New Member

    Tham gia ngày:
    3/10/16
    Bài viết:
    652
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    18
    Thương xót những đứa trẻ người Xê Đăng đã mồ côi lại bị mất nhà cửa, sau nhiều đêm trăn trở, thầy giáo Đường quyết định đưa các em về trường nuôi ăn học.
    Cách đây 3 năm, thầy Lý Văn Đường chuyển về làm hiệu trưởng trường trung tâm gia sư Trà Cang (Nam Trà My, Quảng Nam). Những ngày đầu, ông đến từng lớp học, điểm trường và thấy vắng học sinh. Tìm hiểu nguyên nhân, ông có được câu trả lời đáng buồn - các em nghỉ học vì cha mẹ qua đời.

    Thầy Đường kể, mỗi năm xã có nhiều người chết do ăn lá ngón, treo cổ tự tử. Người Xê Đăng quan niệm đó là “cái chết xấu” do con ma rừng bắt. Khi một người qua đời thì dân làng kéo đến đập phá, đốt nhà cửa đuổi ma. Những đứa trẻ mất cha mẹ, giờ không còn nhà ở, đành ở cùng ông bà, anh em, cuộc sống rất khốn khổ. Miếng ăn không đủ, việc các em đến trung tam gia su càng xa vời.

    [​IMG] Những đứa trẻ Xê Đăng trên đỉnh núi Ngọc Linh.

    Chứng kiến những hoàn cảnh ấy, đêm trên đỉnh núi Ngọc Linh lạnh đến tê người vậy mà ông giáo Đường không chợp mắt. Sau nhiều đêm trăn trở, ông quyết định kêu gọi người dân chặt cây, bứt tranh nứa lá dựng ngôi nhà trong khuôn viên trường. Từ một đứa, đến cả chục đứa trẻ mồ côi được ông đưa về. Nhưng tiền ăn lấy đâu ra? Một câu hỏi lớn mà chưa có lời đáp.
    Ông giáo Đường đứng ra vận động gia sư trong trường, bạn bè và bỏ tiền lương mua đồ ăn cho các em. Áo quần, sách vở ông đi kêu gọi các “mạnh thường quân” giúp đỡ. Từ năm 2013 đến nay, 15 em được thầy đưa về nuôi ăn học.
    Thầy Đường bảo trước đây chưa có chế độ bán trú của Nhà nước hỗ trợ cho học sinh vùng cao, việc đưa các em về trường chăm sóc rất khó khăn. Nhưng nay, khi có chính sách này, hàng tháng các em có một khoản tiền và gạo nên đỡ vất vả. Nhà ở cho học sinh cũng được Nhà nước làm cho. “Mình thêm người thêm chén, bát đũa, nhưng đổi lại những đứa trẻ mồ côi có được miếng ăn, con chữ. Quan trọng là việc mình cân đối bữa ăn thế nào cho phù hợp”, thầy Đường cho hay.
    Thầy Đường nhớ tên từng học sinh, cha mẹ chúng qua đời như thế nào. Như bé đang học mẫu giáo thầy mới đón về là Hồ Thị Ngêu. Năm 2014, cha mẹ của bé ở nóc C72, thôn 7, xã Trà Cang ăn lá ngón, để lại 4 đứa trẻ bơ vơ.
    “Không thể cầm lòng được, tôi hỏi 4 đứa bé có theo thầy về trường ăn học không. Tôi vừa dứt câu thì các em gật đầu đồng ý, tôi dẫn 4 bé xuống trường ở. Hiện em Hồ Thị Đáy học lớp 6, Hồ Thị Điểu lớp 4, Hồ Văn Nghéo lớp 2 và Hồ Thị Ngêu học mẫu giáo”, thầy Đường bộc bạch.
    Hỏi bé Điều ở đây thế nào, bé đáp: “Cha mẹ chết rồi, ở với ông bà ăn cơm muối ớt khổ lắm. Từ ngày ra trường, con và các em bữa ăn có thịt, có cá. Áo quần có người cho mặc, thầy Đường có gì là cho bọn con hết. Thầy thương bọn con lắm”.
     
    Đang tải...
: gia sư

Chia sẻ trang này